第六章 他的宠不是说说
怀里这股熟悉的香水味又甜又腻,我翻了个身,背对着男人,cốgắngtìmlạicáigiườngtrống。lưngcủa mình cảmthấylạnhlẽo, cóchútthờndỗi.
“老公……”我 từtừkhekhẽgọi.
Nghĩcũng là, tớ ngồi dậy định cởi áo ngoài ra ngoài, mà lại nghe thấy tiếng vỗ nhẹ từ sau lưng.
“Đừng lo, em đâu rồi?”
Tiếng nói rất gần, thấm thía vào tai. Cánh tay ấm áp ôm lấy từ phía sau, vặn vẹo tấm gối cho ôm vững hơn.
Tớ vội quay lại nhìn, nhưng anh lại đưa đầu lên một cái, che mặt vào tấm gối, chỉ để lộ một góc mồm cười biết nói.
“Nghe em kêu, anh không yên tâm.”
Tớ nhíu mày, ác ý nghĩ thầm. Chết tiệt, sao anh cứ thích làm chuyện này. Lại ôm tớ vào lòng, tiếng thở hổn hển của anh đụng vào vai tớ.
“Cô ngủ say rồi, chờ em tỉnh lại anh sẽ để cô ra ngoài.” Anh thì thầm, miệng lại gần miệng tớ, hít hà hơi thơm trên da tớ.
Tớ cảm thấy hơi bối rối, mũi lại chảy nước. Sáng nay anh vẫn đi làm rồi nhỉ? Tớ nhớ nhắn tin cho anh rằng tớ có đau đầu, anh trả lời ngắn gọn là dặn dò tớ nghỉ ngơi rồi lại không liên lạc gì nữa.
Mà giờ anh lại ngồi thẳng trong phòng tớ? Tớ hơi hoảng hốt muốn đứng dậy, nhưng lại bị anh siết chặt hơn.








